“Tắm” hóa chất khiến trái non chín đều sau… 1 đêm

Thứ năm, 04 Tháng 8 2011 08:30

Nhiều loại trái cây đang được các thương lái, chủ vựa thúc chín, làm đẹp và kéo dài “tuổi thọ” bằng hóa chất. Theo cảnh báo của giới khoa học, việc sử dụng hóa chất vô tội vạ để bảo quản trái cây sẽ khiến người ăn có nguy cơ ngộ độc rất cao.

Sáng 20/7, chúng tôi theo chân bà Lan – một thương lái – chở sọt sầu riêng chạy rà rà trên quốc lộ 56 (xã Nhân Nghĩa, huyện Cẩm Mỹ, Đồng Nai). Bà Lan tỏ vẻ kín kẽ khi chúng tôi thắc mắc: “Mua trái non vậy sao chín được?”. Nhưng khi biết chúng tôi có nhu cầu mua lượng hàng lớn, bà ôn tồn: “Bọn tui mỗi ngày mua vài tấn, hơi đâu đợi trái rớt… Cứ cắt về dùng thuốc cho khỏe”.

Thông thường sầu riêng từ lúc ra hoa đến kết trái chín phải mất 100-110 ngày, tuy nhiên bà Lan cho người vào tận vườn cắt trái non chỉ từ 70-80 ngày tuổi.

Từ “tắm” đến chích hóa chất

Giữa trưa, vựa trái cây của bà Trang ven quốc lộ 56 (xã Nhân Nghĩa) tấp nập xe ra vào chở hàng. Hàng trăm trái sầu riêng lớn nhỏ xếp thành đống lớn dọc khuôn viên gian hàng, trên trái còn rỉ nước. Ngỡ chúng tôi là mối mới nên bà Trang không ngần ngại nói: “Ở đây phải dùng thuốc mới đủ hàng cung cấp trái chín”.

Mỗi ngày vựa bà Trang cung cấp hơn 1 tấn sầu riêng “chẻ” cho những người bán sỉ ở các tỉnh miền Đông. Công nghệ “tắm” thuốc cho trái chín nhanh và đều khá đơn giản. Chỉ về phía thùng nhựa 20 lít, bà Trang giải thích: “Cho 2-3 nắp ethephon vào thùng, khuấy đều rồi lần lượt nhúng trái vào thùng và xếp qua bên này. Chỉ sau một đêm là trái chín đều hàng loạt”.

“Bảo đảm hôm sau trái sẽ chín đều” …

Thấy chúng tôi có một chai hóa chất nhãn hiệu HPC-97HXN Trái Chín của một xí nghiệp ở quận 12, TP.HCM, bà Trang nói liền: “Bên tôi cũng xài thuốc này. Nhiều tay còn xài thuốc cho trái vỏ mỏng, chích thẳng vô trái mít, nhúng đu đủ…”. Và “hàng” ra thị trường thì không người tiêu dùng nào có thể biết được trái đã “tắm” thuốc do thuốc không màu và hương thơm nhẹ.

Bà Dũng, một chủ vườn mít ở huyện Cẩm Mỹ, nói: “Tui chỉ biết bán trái cho các tay buôn đánh xe vào tận vườn mua mít, sầu riêng. Các lái này mua cả trái non trái già. Không biết họ mần thuốc gì mà bán chạy lắm”. Không khó để tìm ra loại thuốc này ở các tiệm bán thuốc bảo vệ thực vật, phân bón ven quốc lộ 1A, quốc lộ 56 thuộc tỉnh Đồng Nai. Ông Tâm, một chủ tiệm tạp hóa ở chợ Nhân Nghĩa, cho biết: “Hàng này rất bán chạy, người ăn trái có làm sao đâu. Giá 32.000 đồng/500ml”.

Từ một đầu mối, chúng tôi liên hệ với ông Khánh, chủ vựa mít trên quốc lộ 1A thuộc xã Hưng Lộc, huyện Thống Nhất, Đồng Nai. Chiều 19-7, ông Khánh vừa chở mít gửi xe khách về Quảng Ngãi vừa nói mít đang vào cuối vụ nên lượng hàng không thể “chẻ” cho các mối mới. Tuy nhiên, chiều 20-7 trở lại vựa ông Khánh thì bà Mai (vợ ông Khánh) ngỡ chúng tôi là bạn hàng quen nên liền lấy ra lỉnh kỉnh chai lọ đựng hóa chất, một ống chích bằng nhựa, một tuôcnơvit được mài nhọn.

Các loại hóa chất dùng để thúc chín trái.

Đã sử dụng “công nghệ” được hơn một năm nay, bà Mai hướng dẫn: “Sau khi dùng dùi nhọn đâm vào cuống trái, chỉ cần bơm 2-5cc (1cc = 1ml) tùy trái lớn hay nhỏ, muốn chín nhanh thì bơm nhiều hơn. Sau hai ngày bảo đảm trái chín đều, không sượng. Trường hợp trái đã chín một phần thì bơm thuốc vào phần còn lại coi như trái chín đều”.

Bà Mai cho hay lượng hàng mỗi ngày có thể lên đến gần 1 tấn, đa số do các đầu mối ngoài Hà Nội và miền Trung đặt làm. “Mít ở đây sau thời gian vận chuyển tới nơi là trái đã chín đều, bán chạy hơn” – bà Mai khẳng định.

Kéo dài “tuổi thọ”

Do biết chúng tôi được người quen giới thiệu nên ông Thuận, chủ vựa trái cây trên đường Tô Ký (Q.12), không ngần ngại tiết lộ “mánh”. Mỗi ngày ông Thuận mua 1 tấn trái cây từ chợ đầu mối Hóc Môn, sau đó tùy mặt hàng mà có “công nghệ” xử lý riêng. Sầu riêng nhúng vào dung dịch hóa chất màu vàng xuất xứ từ Trung Quốc; riêng táo, cam cho vào bình nhỏ 3 lít phun sương lên mặt, trái sẽ đẹp hơn và để lâu ít nhất một tháng.

Ông Thuận lấy một trái mít, nhanh tay dùng tuôcnơvit chọc vào cuống, sau đó bơm một dung dịch không màu vào rồi giải thích: “Nếu muốn nhanh chín thì dùng liều mạnh, khoét lỗ bơm vào trong trái. Như trái mít này đúng 24 giờ sẽ chín đều”.

 Những trái sầu riêng đã được “tắm” …
Những trái sầu riêng đã được “tắm” …

Tại khu vực chợ Kim Biên (Q.5, TP.HCM), chúng tôi ghi nhận có hàng chục loại hóa chất không nhãn mác, chủ yếu nhập từ Trung Quốc, dùng để thúc chín trái. Trưa 21-7, cô nhân viên cửa hàng Lợi Tín giới thiệu: “Ở đây chị có nhiều loại bán cho nhiều mối rồi nên cứ yên tâm. Loại đậm đặc cho trái mau chín giá 500.000 đồng/lít”.

Nhiều loại hóa chất làm đẹp trái, giữ trái lâu hư cũng được bày bán công khai. Theo các chuyên gia hóa chất, đây là các nhóm hóa chất có tác dụng chống mốc, chống nấm (carbendazim, benomyl…) nên có khả năng giữ được trái không hư trong thời gian dài.

Ông Phương, quê Bắc Giang – một lái buôn có hơn mười năm trong nghề đã giải nghệ, nói: “Ở chợ Kim Biên có đủ loại hóa chất giúp trái mau chín, kéo dài thời gian bảo quản. Tùy trái mà phun hay chích sẽ giúp trái đẹp như ý muốn”.

Không ít người dùng các loại hóa chất không tên vì mục đích lợi nhuận. Tưởng chúng tôi là dân trong nghề, ông Huynh, chủ sạp bán trái cây ngụ P.Linh Chiểu, Q.Thủ Đức, thừa nhận nhiều khi bán chậm phải dùng hóa chất bảo quản để kéo dài tuổi thọ cho trái, như vậy mới mong thu hồi vốn.

Ông Huynh phân trần: “Làm thế cũng chưa bằng loại nho Trung Quốc. Mười lần khui thùng hàng thì có đến mười lần tôi phát hiện bên trong có chai nhỏ bốc mùi khó chịu. Loại trái này để được gần tháng trời vẫn tươi nguyên”.

Người bán không dám ăn

Gần đây, nhiều bạn đọc gọi điện thông tin lo ngại về tình trạng trái cây có sử dụng hóa chất bảo quản. Mới nhất là trường hợp trái dưa nặng hơn 6kg do chị Nguyễn Thị Thanh Thúy (ấp 1, xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn, TP.HCM) mua từ trước Tết Nguyên đán 2011 còn tươi nguyên (Tuổi Trẻ ngày 1-7).

Tương tự, chị Thanh Xuân (P.Tân Quý, Q.Tân Phú) cho hay: “Trái táo ông xã tôi mua ngoài chợ về chưng hơn ba tháng trời vẫn còn tươi nguyên, nhưng khi bổ ra thì bên trong đã thối mốc. Không hiểu trái này dùng chất gì mà giữ lâu đến vậy”.

Ông Chiến, một chủ sạp trái cây ở P.Trung Mỹ Tây, Q.12, nghe thông tin trên chỉ cười xòa, lấy một trái bơ bóng đẹp nhất sạp ra giới thiệu: “Trái cây không dùng thuốc thì khách chê mẫu mã không bóng đẹp, rất khó bán. Ngay cả bọn tôi cũng không dám ăn vì sợ hàng bị các đầu mối mua về đã có dùng thuốc”.

Có nguy cơ gây ngộ độc

Ethrel có tên thương mại là Ethephon với hoạt chất chính là 2-chloroethyl phosphonic acid. Ethrel được xếp vào nhóm các chất điều hòa sinh trưởng thực vật. Cơ quan Quản lý thuốc và thực phẩm Hoa Kỳ (FDA) cho phép sử dụng ethrel với liều lượng thích hợp để thúc chín trái cây như cà chua, dâu, táo. Úc, New Zealand và Hà Lan cũng cho phép tương tự nhằm rút ngắn thời gian chín và giảm tổn thất sau thu hoạch.

Cục Bảo vệ môi trường Hoa Kỳ (US-EPA) đã xác định ethrel đi vào cơ thể qua thực phẩm chỉ an toàn nếu liều lượng mỗi ngày không vượt quá mức cho phép 0,05mg/kg cân nặng cơ thể.

Tại Việt Nam, các sản phẩm ethrel mới được Bộ NN&PTNT cấp phép sử dụng như một loại chế phẩm kích thích mủ cao su và thúc chín quả bông. Một số cơ quan nghiên cứu đã ứng dụng ethrel để kích thích chôm chôm ra hoa trái vụ. Riêng hóa chất ethrel nhập từ Trung Quốc chưa được chính thức cấp phép. Vì thế “Nếu ai/đơn vị nào sử dụng vào mục đích khác là vi phạm và sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật” (trích lời của cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật thuộc Bộ NN&PTNT).

Nếu bơm chích vào cuống trái mít hay sầu riêng với liều lượng vượt ngưỡng sẽ gây độc vì lượng ethrel hấp thu vào người sử dụng (nặng 60kg) có thể > 3mg. Người ăn trái cây có sử dụng các hóa chất bảo quản không cho phép hoặc vượt quá ngưỡng cho phép đều có nguy cơ bị ngộ độc, nặng sẽ bị ngộ độc cấp tính, nếu ăn thường xuyên mỗi ngày sẽ bị ngộ độc mãn tính.

TS NGUYỄN ĐĂNG NGHĨA
(Trung tâm Nghiên cứu đất – phân bón & môi trường phía Nam)

Theo Tuổi trẻ

 

Thịt lợn tai xanh chế thành chả, ruốc và tuồn về Hà Nội?

Thứ sáu, 27 Tháng 5 2011 07:00

(GDVN) – “Một số người dân vì thấy lợi nên tự giết mổ rồi đem ra Hà Nội bán cho những “bàn thịt” ngoài chợ. Địa điểm mà những người trong làng tôi hay đem thịt lợn dịch ra bán là khu vực Sài Đồng, Long Biên, Hà Nội. Họ đi vào ban đêm nên chẳng ai biết, đến sáng khoảng 9 giờ đã thấy họ hớn hở trở về nhà, tải thịt lợn được tiêu thụ hết veo”, một người dân ở thôn Tam Á (Thuận Thành, Bắc Ninh) cho biết.

>> Bơm nước, tiêm thuốc an thần để “lên đời” thịt lợn

>> Cận cảnh quy trình “hô biến” thịt lợn thành thịt bò

>> 16 tấn “thịt bò” có thể gây chết người bị tung ra thị trường

>> Chất phụ gia “biến” thịt lợn thành thịt bò đã có ở VN?

Dịch lợn tai xanh đang lây lan mạnh tại một số tỉnh miền Bắc. Thay vì đối phó với dịch bệnh thì tại một số địa phương trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh đang xuất hiện tình trạng tiêu thụ thịt lợn mắc bệnh tai xanh vào thị trường.

Tấp nập lái buôn mua thịt lợn mắc bệnh tai xanh

Theo thông tin từ Chi cục Thú y tỉnh Bắc Ninh, trên địa bàn tỉnh từ ngày 8/4/2011, xuất hiện một số ổ bệnh tai xanh tại các huyện Thuận Thành, Lương Tài. Hiện dịch đang diễn biến phức tạp, có chiều hướng lây lan ra diện rộng.

Thị trường thịt lợn tại nhiều nơi trên địa bàn tỉnh đã “nguội lạnh” hẳn, một số người bán thịt lợn chuyển qua bán thịt bò, còn người tiêu dùng ở gần ổ dịch thì quyết liệt nói “không” với thịt lợn.

Trong khi đó, giá lợn tại các vùng dịch lại đang rất rẻ nên các thương lái tìm mọi cách để mua đưa đi các nơi khác tiêu thụ bất chấp lệnh cấm. Mới đây một số người dân tại xã Thanh Khương và xã Gia Đông, huyện Thuận Thành, Bắc Ninh – 2 địa phương bị dịch lợn tai xanh nặng nhất – phản ánh: đã có một số kẻ xấu lợi dụng đêm tối đào lợn chết vừa chôn dưới hố lên lấy thịt làm giò, chả hoặc sấy khô làm ruốc để vận chuyển đi nơi khác.

dfv
Lợn chết hàng loạt do dịch bệnh tai xanh ở Bắc Ninh.

Ông Hoàng Văn Biển – Thôn Gia Tự, xã Thanh Khương, Huyện Thuận Thành, Bắc Ninh cho biết: “Cách đây gần 1 tháng, thôn tôi bắt đầu xuất hiện lợn bị bệnh tai xanh, rồi lan nhanh ra toàn thôn, nhà nào cũng có lợn mắc bệnh và chết, có nhà làm trang trại, nuôi gần trăm con lợn mà chúng ngắc ngoải, chết hết trong vòng 1 ngày, bà con ai cũng tiếc của, chưa biết giải quyết số lợn này như thế nào thì ngay sau đó, thương lái từ nơi khác xuất hiện nườm nượp về thu mua với giá còn rẻ hơn mua mớ rau ngoài chợ.

Nếu lợn mới mắc bệnh, vẫn còn khỏe giá 10 nghìn đồng/kg thịt hơi, với những con lợn mới chết hoặc sắp chết họ mua theo ước lượng: con nhỏ từ 10-20kg giá… 10 nghìn đồng/con, con to trên 20kg… 30 nghìn/con. Bà con chúng tôi kháo nhau, chắc họ mua về làm giò chả để…bán dần”. Nghe ông Biển kể mà tôi không khỏi rùng mình, sởn gai ốc.

Bà Nguyễn Thị Lan, thôn Gia Tự cho biết thêm: “Mấy chiếc xe thu mua lợn mắc bệnh đó thường đến vào buổi sáng tinh mơ hoặc chiều tối. Nhà tôi có 13 con lợn khoảng 20kg/con mắc bệnh, đem bán cho họ cũng mua được mớ cá về cho một bữa ăn. Bán đi đỡ phải mất công đem chôn. Mấy hôm đó, làng tôi tấp nập những tiếng gọi nhau í ới đi bán lợn bị bệnh tai xanh chết. Giờ chính quyền cấm rồi nên không thấy họ đến thu mua nữa. Lợn chết vì mắc bệnh bà con đem ra vứt chất thành đống ngoài nghĩa địa”.

Thịt lợn bệnh đã chôn vẫn bị lấy cắp

Theo chỉ dẫn của một số bà con, chúng tôi tìm đường ra nghĩa địa thôn Tam Á, xã Gia Đông, Thuận Thành, Bắc Ninh. Vừa ra đến nơi, ai cũng phải đeo khẩu trang vì không chịu được mùi sú uế bốc ra từ những bao tải chứa những con lợn chết đang thời kì phân hủy. Những hố chôn người đã bốc mộ nay thành nơi vứt xác lợn chết.

Ông Ngô Văn Dung, trưởng thôn Tam Á cho biết: “Nhiều hôm tôi ra
nghĩa địa “thị sát”, chiều hôm trước có vài cái huyệt chứa đầy lợn
chết, sáng sớm hôm chỉ thấy trên cát còn… cái bao tải đựng lợn.
Xác lợn đã bị ai đào trộm, mang đi rồi…”.

Ông Ngô Văn Dung, trưởng thôn Tam Á lắc đầu: “Dân chúng tôi cơm áo, học hành đều trông vào chăn nuôi, nhà nhà nuôi lợn, người người nuôi lợn. Dịch lợn tai xanh bùng phát làm cả thôn điêu đứng. Chúng tôi đã gọi loa kêu gọi các gia đình có lợn mắc bệnh, lợn chết phải đào hố có rắc vôi bột chôn để tránh dịch lây lan sang những con lợn còn khỏe. Chúng tôi cũng cho tổ bảo vệ của thôn thường xuyên ra đồng kiểm tra để tránh tình trạng bà con lợi dụng đêm tối đem lợn chết vứt lung tung, nhưng không ngờ họ lại rủ nhau đem ra nghĩa địa vứt xuống hố chôn người”.

Ông Dung nói thêm: “Nhiều hôm tôi ra nghĩa địa “thị sát”, nếu thấy bà con nào đem lợn ra vứt thì yêu cầu không họ được vứt lợn lung tung làm dịch lây lan, lạ thay chiều hôm trước có vài cái huyệt chứa đầy lợn chết, sáng sớm hôm chỉ thấy trên cát còn… cái bao tải đựng lợn. Xác lợn đã bị ai đào trộm, mang đi rồi…”.

Bà Nguyễn Thị Liễu, người dân ở thôn Tam Á,  “cấp” thêm thông tin: “Trong huyện có một số lò mổ chuyên làm giò, chả, ruốc,.. họ cho quân đi xe máy khắp hang cùng ngõ hẻm thu mua thịt lợn mắc bệnh. Cứ ban ngày thì họ tỏa ra, đi tìm nhà nào có lợn dịch ngã giá, đêm xuống thì đến hành sự. Mua chỉ mấy chục nghìn một con lợn hàng mấy tạ về, chúng tôi đoán chắc họ chế biến, “để giành” đến khi hết dịch đem ra bán, kiếm lãi… Cũng có một số người dân vì thấy lợi nên tự giết mổ rồi đem ra Hà Nội bán cho những “bàn thịt” ngoài chợ. Địa điểm mà những người trong làng tôi hay đem thịt lợn dịch ra bán là khu vực Sài Đồng, Long Biên, Hà Nội. Họ đi vào ban đêm nên chẳng ai biết, đến sáng khoảng 9 giờ đã thấy họ hớn hở trở về nhà, tải thịt lợn được tiêu thụ hết veo”.

Chiều 24/5, tại cuộc họp Ban chỉ đạo Quốc gia phòng chống dịch cúm gia cầm, ông Đàm Xuân Thành, Phó Cục trưởng Thú y (Bộ NN&PTNT), cho biết dịch lợn tai xanh đã lan rộng ra 13 tỉnh thành trên cả nước nếu không ngăn chặn kịp thời, nguy cơ xảy ra đợt dịch mới ở đồng bằng sông Hồng.

Ông Thành lưu ý các tỉnh Bắc Ninh, Thái Bình, Hải Dương cần tập trung bao vây, xử lý gọn các ổ dịch, tạm thời cấm vận chuyển lợn, các sản phẩm từ lợn ra khỏi địa bàn các huyện có dịch đến khi hết dịch; giao trách nhiệm giám sát và xử lý ổ dịch cho chính quyền xã, nhân viên thú y.

Theo Cục Thú y, do thời tiết biến đổi bất thường làm giảm sức đề kháng của gia cầm, nhiều đàn đã hết thời gian miễn dịch nên nguy cơ dịch xuất hiện trong giai đoạn này cũng rất cao.

Ông Thành nói: “Do virus cúm gia cầm đã có nhiều biến đổi, nên vắc xin đang dùng có hiệu quả không cao, đặc biệt, việc tiêm phòng vắc xin đợt 1 năm nay có thể dừng lại. Trước mắt, 50 triệu liều vắc xin dự trữ quốc gia đang được điều phối cho các tỉnh phía Nam (còn hiệu quả với nhánh 1 của virus đang lưu hành), và dự trữ để tiêm bao vây ổ dịch trong trường hợp khẩn cấp”.

 

Thanh Nguyên

Giáo dục Việt Nam

 

 

 

Nhìn cảnh này, người Việt nào còn dám xỉa răng?

Thứ ba, 24 Tháng 5 2011 07:06

(GDVN) – Nhìn những chiếc tăm nhỏ nhắn, quen thuộc với mỗi người sau những bữa ăn, ít ai biết rằng, phía sau đó là công đoạn sản xuất đáng giật mình, đặc biệt là công đoạn tẩy trắng tăm bằng đủ các loại hóa chất, đến người làm cũng phải đeo găng tay, khẩu trang mới dám “xông” vào.

>> “Tắm trắng” măng bằng… chất tẩy rửa cực mạnh

>> Tẩm hóa chất biến quả non thành quả già “bắt mắt”

>> Choáng với trái cây “mác” Úc, Mỹ để cả năm không… thối

>> Chất phụ gia “biến” thịt lợn thành thịt bò đã có ở VN?

>> Kinh hãi công nghệ làm bánh ngọt từ trứng thối ở “cơ sở ruồi nhặng”

Có dịp đến thăm các xưởng làm tăm tại xã Quảng Phú Cầu (Ứng Hòa – Hà Nội), điều dễ khiến du khách nhận ra là công nghệ sản xuất mặt hàng tăm tre ở đây đã khác xưa rất nhiều. Từ một xã chuyên sản xuất tăm bằng lao động thủ công cách đây vài năm thì nay, việc sản xuất gần như phụ thuộc vào máy móc. Tuy nhiên, có một công đoạn mà không máy móc nào có thể thay thế được và cũng là công đoạn khiến nhiều người dùng tăm lo sợ nhất từ trước tới nay chính là khâu tẩy trắng tăm.

ghf
Xung quanh các bể ngâm tăm là ngổn ngang các can
nhựa đựng hóa chất.
Nhiều hộ làm tăm ở Quảng Phú Cầu vẫn đinh ninh, việc dùng các loại hóa chất để tẩy trắng tăm là đương nhiên nếu muốn ra thành phẩm bắt mắt. Hơn nữa, việc này lại không tốn điện, không… độc hại.

Ông T, chủ một xưởng sản xuất tăm tại xã Quảng Phú Cầu cho biết: Cả xã này trước đây rất nhiều người sử dụng các hóa chất để tẩy trắng tăm nhưng giờ chỉ còn một số hộ gia đình vẫn giữ công thức cũ, trong đó có xưởng nhà ông. Theo ông T, việc tẩy trắng và chống mốc cho tăm bằng hóa chất… không ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Để minh chứng, ông dẫn chúng tôi vào khu vực ngâm, ủ tăm để “mục kích”. Tuy nhiên, đến nơi, khái niệm “không độc hại” của ông T dường như không “ăn nhập” gì với những hình ảnh chúng tôi chứng kiến.

gff
Khu vực dành cho việc tẩy trắng tăm rất đơn giản nhưng kín
đáo.
Trong các bể ngâm tăm được xây bằng bê tông dày là thứ nước màu vàng đục đang sủi bọt. Các nhân viên phải bịt kín khẩu trang, đeo gang tay rất cẩn thận trong khi đảo các bó tăm. Xung quanh bể là ngổn ngang các can đựng hóa chất.

Mùi hôi từ các hóa chất trong bể xộc lên khiến chúng tôi cảm thấy xốn xang, tức ngực. Khi chúng tôi muốn nhấc đầu một bó tăm lên để xem tác dụng của chất tẩy trắng, một nhân viên cảnh báo: không đeo gang tay thì đừng sờ vào, kẻo bỏng rộp tay.

Lúc này, ông T mới cho biết: các hóa chất này ông vẫn nhập tại các kho ở phường Đức Giang (Long Biên – Hà Nội). Do quen biết nên mỗi khi mua, chỉ cần bảo lấy chất để ngâm tẩy tăm là họ xuất hàng. Cứ thế mang về, sử dụng theo công thức cố định mà không cần biết đó là… chất gì. “Nông dân như chúng tôi thì không cần phải biết các thành phần của nó đâu”, ông T nói.

cgbhgh
fhg
Tăm được ngâm trong hóa chất để tẩy trắng và chống mốc.
Tuy nhiên, theo anh B.Đ – chủ một xưởng sản xuất tăm hương lâu năm trong xã, thì các chất tẩy trắng phần lớn là NAHSO3, H2O2 (oxi đậm đặc). Theo đó, những bó tăm sau khi được tiện tròn ở xưởng sẽ được tẩy trắng và chống mốc rồi cho vào bể ủ khoảng 4 giờ, sau đó tiếp tục cho vào dung dịch xút ngâm thêm 2-3 giờ nữa trước khi vớt ra, phơi khô rồi đóng bó. Nhiều gia đình chỉ gia công đến giai đoạn này là xuất hàng. Nhưng nếu khách có nhu cầu, các xưởng ở đây sẽ tiếp tục thao tác cho ra tăm thành phẩm ở công đoạn cắt, làm trơn bóng tăm và ủ hương liệu quế.

Khi được hỏi các hóa chất đó có gây độc hại cho sức khỏe không, anh B.Đ thừa nhận: “Dung dịch này nếu bắn vào da sẽ làm rát và phồng đỏ, đặc biệt là xút. Mùi của xút cũng khiến người làm choáng váng mỗi khi mang tăm đi phơi dưới trời nắng gắt”. Nhưng chốt lại, anh BĐ khẳng định: “Tăm không ngâm hóa chất thì không thể trắng được và rất mau mốc”.

hbg
Sau khi tẩy trắng bằng nước hóa chất, tăm được đưa vào
bể khô để ủ trong vòng 10h đồng hồ. Sau đó, theo yêu cầu
của khách, tăm sẽ được tiện tròn, và ủ hương quế.
Theo ông Lê Văn Dịu – Phó chủ tịch UBND xã Quảng Phú Cầu: Hiện nay, trong xã chưa có hộ nào đăng ký kinh doanh về việc sản xuất tăm tre nên việc quản lý sản xuất của chính quyền địa phương tới các hộ dân vẫn khó khăn. Việc cấp bách bây giờ là vấn đề ô nhiễm môi trường nghiêm trọng từ việc các hộ gia đình dùng hóa chất tẩy tăm thải thẳng ra môi trường chứ không phải là dùng các hóa chất trong việc tẩy trắng tăm nữa”.

Trong khi đó, trao đổi với phóng viên Giáo Dục Việt Nam, ông Nguyễn Duy Thịnh – Viện Công nghệ thực phẩm, đại học Bách Khoa Hà Nội – cho biết: Bất cứ một loại hóa chất nào khi dùng để tẩy trắng tăm đều có thể gây độc hại, và mức độ độc hại tùy theo nồng độ của các hóa chất. Hiện nay, một số hóa chất như Na2SO3, K2SO3, H2O2 được cho phép sử dụng trong việc tẩy trắng thực phẩm, nhưng theo tôi, dù ở góc độ nào thì cũng không nên sử dụng vì các loại hóa chất này khó bảo quản, trong quá trình vận chuyển có thể “biến chất” thành các hóa chất khác. Mặt khác, khi ngâm hóa chất để tẩy trắng tăm trong thời gian dài, các hóa chất này ngấm sâu vào trong, người tiêu dùng sử dụng sản phẩm vẫn rất nguy hiểm.

Trần Nguyên

>> “Tắm trắng” măng bằng… chất tẩy rửa cực mạnh

>> Tẩm hóa chất biến quả non thành quả già “bắt mắt”

>> Choáng với trái cây “mác” Úc, Mỹ để cả năm không… thối

>> Chất phụ gia “biến” thịt lợn thành thịt bò đã có ở VN?

>> Kinh hãi công nghệ làm bánh ngọt từ trứng thối ở “cơ sở ruồi nhặng

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s