Tại sao Trung Quốc muốn Biển Đông

basamnews on 21.07.2011

Tetsuo Kotani

18-7-2011

Những gì Bắc Kinh quan tâm không chỉ là các nguồn năng lượng và hải sản. Khu vực này còn không thể thiếu đối với chiến lược tàu ngầm hạt nhân của Bắc Kinh.

Trong một nỗ lực nhấn mạnh tầm quan trọng của Biển Đông đối với châu Á, nhà địa chiến lược Nicholas Spykman từng mô tả đây là “Địa Trung Hải của châu Á”. Mới đây nhất, vùng biển này được gọi là “Caribbe của Trung Quốc”. Và cũng giống như Rome và Mỹ tìm kiếm sự kiểm soát đối với Địa Trung Hải và Caribbe, Trung Quốc giờ đây muốn thống trị Biển Đông.

 

Rõ ràng những tuyên bố và khẳng định gần đây của Trung Quốc đã làm gia tăng căng thẳng ở vùng biển quan trọng này. Tuy nhiên, trong khi hầu hết sự chú ý đổ dồn vào cơn khát các nguồn lực hải sản và năng lượng của Bắc Kinh thì xét về khía cạnh tàu ngầm, vùng biển này là không thể thiếu đối với chiến lược hạt nhân của Trung Quốc. Và nếu không hiểu rõ về mặt hạt nhân của những tranh chấp Biển Đông thì sự mở rộng hàng hải của Trung Quốc chẳng có nhiều ý nghĩa.

Sở hữu một lá chắn hạt nhân đáng tin cậy trên biển là một ưu tiên cho chiến lược quân sự của Trung Quốc. Chiếc Type 092 của Trung Quốc – tức tàu ngầm hạng Xia chạy bằng năng lượng hạt nhân và được trang bị các tên lửa đạn đạo tầm ngắn JL-1 – chưa bao giờ thực hiện một cuộc tuần tra ngăn chặn từ biển Bột Hải kể từ khi ra đời hồi thập niên 1980.

Tuy nhiên, Trung Quốc đang trên đà đạt được những năng lực đánh chặn hiệu quả với sự ra đời của tên lửa JL-2 SLBM (tầm bắn ước tính 8.000km), kết hợp với các tên lửa đạn đạo xuyên lục địa DF-31 và DF-31A. Bên cạnh đó, Trung Quốc có kế hoạch ra mắt 5 tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo (SSBN) hạng Jin, tức Type 094, được trang bị các tên lửa JL-2, trong khi đang xây dựng một căn cứ tàu ngầm trên Đảo Hải Nam ở Biển Đông.

Vậy thì rõ ràng Trung Quốc đang tận dụng mọi nỗ lực để giữ Biển Đông ngoài những giới hạn, cũng như Liên Xô làm thế ở Biển Okhotsk thời Chiến tranh Lạnh. Khi đó, Liên Xô đã dùng các SSBN như một sự đảm bảo trước năng lực tiêu diệt các tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) trên đất liền của Mỹ.

Sự cần thiết phải đạt được sức mạnh bảo đảm khỏi các cuộc tấn công cùng nhu cầu về một sự kiểm soát và chỉ huy hiệu quả có nghĩa là các SSBN của Liên Xô phải được triển khai ngay sát nước nhà, với các tên lửa tầm xa hơn sẽ được sử dụng để tấn công Mỹ.

Ngoài Biển Barents, Moscow ưu tiên biến Biển Okhotsk thành một nơi trú ẩn an toàn cho các SSBN bằng cách cải thiện các hàng rào phòng thủ vật lý của Đảo Kuril và tái củng cố Hạm đội Thái Bình Dương đóng ở Vladivostok. Hạm đội Thái Bình Dương của Liên Xô đã triển khai 100 tàu ngầm, phối hợp với 140 tàu chiến trên mặt nước, trong đó có một tàu sân bay nhẹ hạng Kiev, để bảo vệ sức mạnh bảo đảm của mình ở Biển Okhotsk.

Tương tự như vậy, Trung Quốc cần phải bảo đảm cho các lực lượng của họ ở Biển Đông, đồng thời sửa đổi học thuyết và chiến lược hàng hải của mình sao cho phù hợp. Hiện nay, các sứ mệnh thời chiến chủ chốt của Hải quân Quân đội Giải phóng Nhân dân là: 1) đảm bảo các tuyến đường biển tới Đài Loan; 2) thực hiện các chiến dịch ở tây Thái Bình Dương để ngăn kẻ thù tự do hành động; 3) Bảo vệ các tuyến liên lạc đường biển của Trung Quốc; và 4) ngăn chặn các tuyến liên lạc đường biển của kẻ thù. Với sự ra đời của Type 094, việc bảo vệ các SSBN của Trung Quốc sẽ trở thành một nhiệm vụ quan trọng khác, và nhiệm vụ này đòi hỏi Trung Quốc phải tiêu diệt các lực lượng chống tàu ngầm chiến lược của kẻ địch và chấm dứt sự kháng cự của các bên tuyên bố chủ quyền khác ở Biển Đông. Các khả năng chống-tiếp cận/từ chối khu vực của Trung Quốc, đặc biệt là các tàu ngầm tấn công chạy bằng năng lượng hạt nhân kín đáo hơn, có thể được sử dụng để chống lại các hoạt động chiến đấu chống tàu ngầm tiên tiến của kẻ địch. Các tàu sân bay của Trung Quốc, khi sẵn sàng hoạt động, sẽ được triển khai ở Biển Đông để các nước láng giềng tranh chấp Biển Đông phải im miệng.

Chiến lược này có từ gần 2 thập niên trước, thời điểm mà Trung Quốc bắt đầu bao vây Biển Đông để lấp đầy khoảng trồng quyền lực do việc Mỹ rút quân khỏi Philippines năm 1991 tạo ra. Trung Quốc lại lớn tiếng đưa ra các tuyên bố “lịch sử” về tất cả các đảo nhỏ, trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cùng 80% vùng biển rộng 3,5 triệu cây số vuông dọc theo đường lưỡi bò 9 đoạn, mặc dù không có cơ sở pháp lý quốc tế nào. Những quần đảo này có thể được sử dụng như các căn cứ trên biển và trên không cho hoạt động tình báo, giám sát và do thám, và được dùng như các vị trí cơ bản để nhận chủ quyền khu vực sâu hơn của Biển Đông cho kế hoạch về các tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo và các loại tàu khác. Trung Quốc cũng giải thích Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) một cách độc đoán và không chấp nhận các hoạt động quân sự của tàu thuyền và máy bay nước ngoài ở Biển Đông.

Tuy nhiên, các nỗ lực nhằm thống trị Biển Đông của Trung Quốc đang đối mặt với nhiều thách thức lớn. Sự quyết đoán của nước này không chỉ làm dấy lên làn sóng phản đối từ các bên tuyên bố chủ quyền khác mà còn gia tăng lo ngại từ các nước như Mỹ, Nhật Bản, Australia và Ấn Độ. Sau tất cả, Biển Đông là một vùng biển quốc tế đã được công nhận, cũng như Biển Okhotsk. Bên cạnh đó, vì các tên lửa JL-2 từ Biển Đông không thể chạm tới Los Angeles, các tàu ngầm Type 094 cần phải tiến vào Biển Philippines, nơi Hải quân Mỹ và Lực lượng Phòng vệ hải quân Nhật Bản tổ chức các hoạt động chiến đấu chống tàu ngầm.

Để trấn an các bên tuyên bố chủ quyền, Trung Quốc đã tổ chức đối thoại và tham khảo ý kiến với họ từ những năm 1990. Một kết quả là Tuyên bố các bên về ứng xử trên biển Đông năm 2002, kêu gọi các giải pháp hòa bình thông qua đối thoại. Nhưng Trung Quốc không muốn ký kết vào một quy tắc ứng xử ràng buộc. Phản ứng trước những khẳng định mới đây của Trung Quốc, Việt Nam và Philippines đã thực hiện 5 cuộc tập bắn đạn thật ở các vùng tranh chấp, đồng thời tăng cường quan hệ với Mỹ, với một sự hiện diện của Mỹ được cả hai bên xem là sự ngăn cản rõ rệt nhất.

Về phần mình, Mỹ cũng tỏ rõ sự phản đối về quyết đoán của Trung Quốc tại nhiều diễn đàn khu vực khác nhau bằng cách nhấn mạnh lợi ích của Washington trong tự do hàng hải. Mới đây, Mỹ thông báo triển khai các tàu tác chiến gần bờ ở Singapore với hy vọng sự hiện diện của chúng sẽ tăng thêm hiệu quả ngăn cản Trung Quốc – cũng như Anh đã triển khai các tàu HMS Prince of Wales và HMS Repulse tại “Gibraltar của phương Đông” để ngăn chặn Đế quốc Nhật.

Mặt khác, do những tuyên bố quá thể của Trung Quốc dẫn đến những vụ việc như vụ máy bay do thám EP-3 năm 2001 và vụ tàu hải quân USS Impeccable năm 2009, Mỹ đang tìm kiếm một thỏa thuận về đụng chạm trên biển với Trung Quốc. Tuy thế, Trung Quốc không quan tâm đến những thứ như vậy vì nó sẽ biện hộ cho Mỹ tiếp tục hiện diện ở Biển Đông.

Ấn Độ là một bên quan trọng khác ở Biển Đông. Delhi được cho là sẽ sớm công bố tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo đầu tiên của mình, Arihant, và dự định chế tạo thêm hai tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo nữa với sự phát triển của các tên lửa phóng từ tàu ngầm (SLBM) K-4 tầm bắn xa hơn. Nhưng cho đến khi Ấn Độ phát triển thành công các SLBM tầm bắn xa hơn, các tàu ngầm của nước này sẽ cần phải hoạt động ở Biển Đông để nhắm tới Bắc Kinh.

Australia cũng lo ngại về những căng thẳng gia tăng trong khu vực. Sự bình ổn ở Đông Nam Á trên “các tuyến đường dẫn lên phía Bắc” được các nhà hoạch định chính sách coi là đặc biệt quan trọng vì một quốc gia thù địch có thể hướng sức mạnh vào Australia hoặc đe dọa các tuyến cung cấp năng lượng và thương mại đường thủy của nước này. Do vậy, Australia được cho là sẽ tăng cường sự hiện diện quân sự ở phía bắc đất nước trong khi cho phép quân đội Mỹ quyền tiếp cận lớn hơn với các căn cứ của mình.

Trong khi đó, Nhật Bản cũng có lợi ích chiến lược riêng của nước này ở Biển Đông, vùng biển quan trọng với 90% lượng dầu nhập khẩu của Nhật được vận chuyển qua đây. Hơn nữa, nếu Trung Quốc đạt được một khả năng đánh chặn trên biển bằng cách chế ngự Biển Đông thì nó sẽ làm suy yếu lòng tin vào khả năng ngăn chặn mở rộng của Mỹ.

Hồi tháng 12/2010, Nhật Bản công bố Các hướng dẫn Chương trình Quốc phòng của nước này, trong đó kêu gọi mở rộng các hoạt động ISR (thu thập tin tức, trinh sát, giám sát) dọc chuỗi đảo Ryuku và tăng cường hạm đội tàu ngầm. Trong cuộc họp 2+2 giữa Mỹ và Nhật Bản mới đây, Tokyo và Washington đã đưa việc duy trì an ninh hàng hải và tăng cường quan hệ với ASEAN, Australia, và Ấn Độ vào các mục tiêu chiến lược chung.

Tất cả những điều này có nghĩa là Trung Quốc đang phải đối mặt với một tình thế tiến thoái lưỡng nan ở “Okhotsk Trung Quốc”. Càng muốn chế ngự vùng biển quốc tế này, Trung Quốc càng chuốc thêm những thù địch. Để tránh làm xấu thêm tình hình, Trung Quốc nên thay đổi các tuyên bố về đường 9 đoạn một cách thích hợp với UNCLOS (và Mỹ cũng nên gia nhập UNCLOS ngay lập tức). Chừng nào Trung Quốc còn tiếp tục lối hành xử quyết đoán của mình, các láng giềng biển của nước này sẽ tăng cường hợp tác chiến lược với Mỹ, Ấn Độ, Australia và Nhật Bản để thiết lập một mạng lưới chiến đấu chống tàu ngầm khu vực.

Nhưng gánh nặng không chỉ dồn lên Trung Quốc – các nước khác trong khu vực cũng cần tìm kiếm sự hợp tác. Sự phát triển chung, có thể ở các vùng biển tranh chấp cần được theo đuổi, và mối đe dọa ngày càng nghiêm trọng về nạn hải tặc ở Biển Đông cho thấy một lĩnh vực khác mà các nước cần hợp tác với nhau.

Trong khi đó, các nước trong khu vực nên tiếp tục cuộc đối thoại của họ với Trung Quốc về an ninh biển ở những chốn như Diễn đàn Khu vực ASEAN và Hội nghị Đông Á.

Tất cả sẽ không dễ dàng nhưng bàn bạc thẳng thắn và triệt để về một quy tắc ứng xử sẽ tạo ra cơ hội tốt nhất để tránh xung đột vũ trang.

Người dịch: Trúc An

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

 

 

ngày 21 tháng bảy năm 2011

NGHĨ VỀ CHUYẾN ĐI CỦA “ SỨ THẦN “ HỒ XUÂN SƠN…

phamvietdao2.blogspot.com

Trần Chân Nhân.
Nhân dân Việt Nam – cả trong lẫn ngoài nước – rất quan tâm đến nội dung chuyến đi của đặc phái viên – Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn (TTNG HXS) đại diện cho Đảng và Chính phủ VN, sang Trung Quốc Hội Đàm Song Phương (HĐSP) về tình hình Biển Đông (BĐ) . Thời phong kiến xa xưa gọi là ’’ Đi Sứ của Sứ thần’’ Đại Việt!
Vì tình hình’’Sơn hà trong cơn nguy biến’’ , cả nước ngóng trông tin tức. Toàn dân nóng lòng chờ. Nhân sĩ, trí thức viết kiến nghị yêu cầu TTBNG HXS cho biết nội dung cuộc hội đàm và xác tín thông tin phía TQ đơn phương loan tải…
Thế nhưng ông HXS im lặng, từ chối gặp mặt.
Các cơ quan thông tấn, báo chí của nhà nước càng kín tiếng hơn. Rốt cuộc, nội dung cuộc hội đàm không hề’’rò rỉ’’. Ngược lại, phía Trung Quốc làm rùm beng, nói huỵch toẹt tất cả. Qua phương tiện truyền thông của họ, nổi lên ý kiến (như) phải làm thế này…hành động thế kia, uốn nắn báo chí , dư luận, tránh làm hại đến quan hệ hữu nghị của hai dân tộc anh em, gắn bó, khăng khít’’như môi với răng – môi hở răng lạnh’’…
Điểm đặc biệt, phía TQ công bố: Hai nước không để cho nước thứ ba tham gia cùng giải quyết bất đồng trong khu vực biển Đông (biển Nam Trung hoa), nghĩa là không được quốc tế hoá vấn đề đang nóng bỏng có thể dẫn đến xung đột, gây nguy hiểm, mất an ninh của toàn khu vực Đông Nam Á. Đây là vấn đề cốt lõi, mấu chốt mà phía TQ muốn, áp đặt cho VN và các nước trong khối ASEAN đang bị TQ xâm lấn lãnh Hải. Mục đích chiến thuật này, thực chất :’’Bẻ gẫy từng chiếc đũa’’ đi đến thôn tính cả bó đũa, sẽ dễ dàng thực hiện đánh bại từng dối thủ, tiến tới thanh toán tất cả, tránh phải chống đỡ với cả’’bó’’… ASEAN – cùng một lúc.
Vì mục đích này, các đại gia Bành trướng – những chính khách diều hâu trong chính quyền Bắc Kinh – luôn lớn tiếng phản đối đưa vấn đề Biển Đông (VN), Biển Tây (Philipin) ra bàn hội nghi quốc tế dưới sự chủ trì của Liên Hợp Quốc. ĐPSP, họ sẽ phát huy được ưu thế (nước lớn, có tiềm lực kinh tế, lực lượng quân sự mạnh…). Song song với’’ Đàm’’ là’’ Đánh’’- như bọn thảo khấu – cướp biển : Cho quân đội xông bừa vào lãnh hải đối phương, gây hấn khiến đối phương phản ứng tự vệ… Chỉ chờ có vậy, họ lu loa… đòi… nước chủ nhà phải ’’Ngồi đàm phán song phương về sự tranh chấp’’ . Sự đánh lận con đen, đánh tráo nguyên lí của TQ đã có hiệu qủa: Biến vùng biển TQ không có chủ quyền thành vùng họ có chủ quyền, đòi người chủ đích thực phải’’ngồi lại thương lượng (…), bàn về vùng biển họ’’dây mắu ăn phần’’ – đoạt lấy vị thế (như trường hợp Hoàng Sa, Trường Sa của VN).
Cùng với ’’VÕ’’ chân tay, TQ tiến hành ’’VÕ’’ mồm – cho những cái loa (người phát ngôn) ra rả tuyên bố, bác bỏ sự phản đối của Việt Nam, Philipin và các nước đang bị TQ xâm lấn…
Theo sau chiến dịch ’’mồm loa mép giải”, “mồm năm miệng mười, cả vú lấp miệng em’’ , họ phán bừa:’’ Vùng biển đó…là của TQ không thể tranh cãi’’. Thậm chí, còn cho một số ’’Văn nô, Khoa nô’’ múa may, phụ hoạ trên báo chí, hoặc mấy tên võ biền lên mạng, lên đài truyền hình trung ương (TQ) lớn tiếng đe dọa : Nếu VN không ’’dừng lại’’ – nghĩa là bó giáo lai hàng – (chúng) sẽ tiếp tục ’’dạy cho VN bài học” lớn hơn! Dân Việt gọi lối hành xử của TQ giống như của lũ ’’Ba que xỏ lá’’ – bọn  cướp biển, cướp đường mạt hạng, dân Trung hoa gọi chúng là bọn ’’Tiểu nhân bỉ ổi’’: Muốn chiếm đoạt của ai thứ gì, bất chấp đạo lí, pháp lí, dẫm lên dư luận mà… cướp không e dè kiêng nể (…).
Hành động của TQ làm tôi nhớ lại nhân vật Chí Phèo của nhà văn Nam Cao. ’’Chí ta’’ muốn có tiền uống rượu, bèn gây sự với cư dân làng Vũ Đại – chỉ dùng một thủ đoạn : Tạo ra cuộc cãi vã dẫn tới đấm đá, rồi… lăn đùng ngã ngửa, cào mặt ăn vạ… Cuối cùng nạn nhân sợ phiền, ngại mệt… đành ’’không chấp thằng điên’’.
Chú A.Q – Chí Phèo TQ – thời nay không phải là AQ của Lỗ Tấn thời xưa, lại càng không giống Chí Phèo làng Vũ Đại, chỉ có một võ – cào mặt ăn vạ. Anh ’’Chí…Trung Hoa’’ đã trở thành tên Bànhtrướng ’’siêu đểu’’, hơn gấp nhiều lần các nhân vật văn học kia ! Vẫn nội dung ’’vì mục đích bất chấp thủ đoạn’’ , Chí Phèo TQ đang tổng hợp tất cả mọi mánh khoé của các loại trộm cướp : Từ cách của tên trộm vặt, đến cách ăn cướp của lũ cướp đường đòi tiền mãi lộ, cùng các toán cướp có vũ trang vào tận làng giết người cướp của, gộp lại thành thủ đoạn của trùm Mafia đại Hán – Tam hoàng. Cuối cùng thành  thành tên Bành Trướng Bá Quyền , bất chấp tất cả miễn là chiếm đất – biển của các nước lân bang, nhưng lại vẫn ’’đeo chiếc mặt nạ da người’’ – giống y như ’’Người’’ – trong khi bên trong lớp da kia – là bộ mặt của Qủy dạ soa (phim Chưởng Hồng công, TQ thường thể hiện nhân vật phản diện điển hình này… ) .
– Cuộc hội đàm của ’Sứ thần đại Việt’’ –  bàn về vấn đề gì?
– Hai bên đạt được thoả thuận ra sao ? Nhân dân ta không biết. Nhưng hành động của cả hai bên thể hiện, diễn ra trên thực tế thì đã rõ !
Phía Trung Quốc:
 – Kiên trì đến cùng – không đưa vấn đề biển đông ra bàn hội nghị quốc tế. Chỉ đàm phán song phương với từng nước.
– Không để nước thứ 3 (ám chỉ Hoa Kì, Ấn Độ…) tham gia bàn thảo, dựa trên các nghị quyết về Biển của LHQ ban hành, các nước (nhất là TQ) tham gia kí kết.
– Tiếp tục đe dọa các đối tượng về chính trị, kinh tế, quân sự, quấy rối ở vùng biển ’’tranh chấp’’… Tiếp tục cướp phá tài sản, đánh đập ngư dân VN hành nghề trên hải phận của mình…
Phía Việt nam :
– Gia tăng răn đe, đàn áp những cuộc biểu tình chống TQ của nhân dân, đứng đầu là các trí thức yêu nước, ở hai đầu đất nước (HN, TP HCM) – điều mà trước khi ’’Sứ thần’’ HXS đi ’’triều kiến’’ – đã không xẩy ra.
– Bỏ ngỏ mặt trận quản lí kinh tế, để mặc tình trạng hàng hóa kém chất lượng, độc hại của TQ tràn ngập , chèn ép kinh tế của mình. Để mặc người TQ vào tự do làm việc, sinh sống trên lãnh thổ có chủ quyền, mặc cho họ muốn làm gì thì làm trên mảnh đất rừng cho họ thuê, kể cả luồn lách thuê đất canh tác trồng khoai lang (…).
– Tự cô lập đất nước mình trước đe dọa của TQ.
Hiện đang có những luồng ý kiến khác nhau trong việc đánh gía mối quan hệ của VN với TQ:
1 – Ý kiến do Đảng và Chính phủ phát ra, trấn an nhân dân:
– Mọi quan hệ với TQ, nhân dân cần tin tưởng , giao cho Đảng và CP ’’Đàm phán song phương’’. Kiên quyết không liên minh với nước thứ 3 ’’làm phức tạp thêm tình hình’’. Nhất định Đ,CP không để mất nước vào tay TQ bởi hai nước đều chung ý thức hệ cộng sản. TQ không thể nào hành xử như bọn ’’Đế quốc – Tư bản lũng đoạn’’ – đang ’’ khát thị trường’’ nên hiếu chiến gây chiến tranh để tìm thị trường tiêu thụ, tìm thị trường khai thác tài nguyên (quặng mỏ , dầu lửa và kim loại hiếm…)… vân vân và v.v
2 – Một số quan chức cấp cao, lũ lái buôn có của ăn của để – loại, (nhại theo lời Các Mác) – Nếu có lợi nhuận 1000%, chúng có thể giết cả bố chúng – chỉ biết vơ tiền vào lòng, bất chấp hậu qủa gì xẩy ra cho đất nước, dân tộc. Cứ có tiền là ’’Mo phú’’ rồi lí giải cho hành động bán nước :
– Chúng ta đang cần hòa bình để xây dựng đất nước, củng cố quốc phòng. Chúng ta yếu hơn về mọi mặt (Kinh tế, lực lượng quân sự…), nếu chống trực diện TQ – như thời TBT Lê Duẩn – đất nước ta sẽ thiệt hại về người và của cải, vật chất , lần này sẽ ’’khủng khiếp hơn 1979’’.
Không thể trông chờ vào Hoa Kì và ASEAN . Hoa Kì ’’Ốc đang không mang nổi mình cho Ốc, làm sao còn mang Coc cho Rêu’’ (suy yếu toàn diện, nợ như chúa chổm…). ASEAN thì năm bè bẩy mối, hầu như đều sợ TQ. Chịu nín nhịn, chịu thiệt, nhục trước nước lớn giầu mạnh – có sao ? Cho dù có thiệt thòi chút ít, trước mắt, thì tương lai – thế hệ sau , con chắu ta sẽ ’’Đòi lại cả vốn lẫn lời’’ ‚’’Rừng xanh còn đây lo gì thiếu củi đốt’’ !
3 – Ý kiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh và cả dân tộc Việt:
’’Chúng ta thà hi sinh chứ nhất quyết không chịu để mất nước, không chịu làm nô lệ’’!
Dân tộc ta đã có nhiều nghìn năm lịch sử có tinh thần quật cường, bất khuất, đánh thắng nhiều giặc ngoại xâm ở mọi thời đại khi chúng mạnh hơn, đông hơn ta – trong tương quan lực lượng – nhiều lần.
Bảo rằng – ND hãy tin tưởng Đảng và Chính phủ trong việc bảo vệ tổ quốc trước hoạ xâm lược của TQ ư?
– Thì nhân dân đã tin tưởng từ nhiều năm nay mà ĐVCP có giải quyết được vấn đề đâu. Cứ hễ nhân dân phản ứng (biểu tình, phát ngôn…), bọn bành trướng dè dặt hành động, lại vỗ về, lên dây cót cho một số quan chức… ĐVCP lại ngăn chặn dân mình. Chỉ được ít giờ rồi đâu lại hoàn đấy, hành động cướp biển của TQ lại tiếp tục diễn ra, lặp lại…
Vậy thì làm sao nhân dân VN tiếp tục tin tưởng , giao vận mệnh của dân tộc cho ĐVCP – nữa đây ?
– Bảo rằng nhân dân hãy tin tưởng ĐVCP trong chương trình  xây dựng đất nước làm cho dân giầu nước mạnh, phồn vinh – ư?
Thì suốt hơn 36 năm qua (từ 1975) mọi việc đều do Đảng và Chính phủ lo toan nhưng rốt cuộc tại sao đến hôm nay tình hình lại ra nông nỗi này: Bên ngoài có Giặc ngoại xâm. Bên trong có Giặc nội xâm…tứ bề thọ địch ? Tiền của nhân dân làm ra đi đâu hết rồi ? Không có tiền lấy đâu trang bị cho lực lượng quân sự để bảo vệ tổ quốc?
Trong khi lại tự cô lập, không dám liên minh quân sự để nhận viện trợ trang bị cho quân đội đủ sức, cân bằng lực lượng với bọn xâm lược.
– Bảo rằng : Phải nín nhịn, chịu nhục trước mắt để tính kế lâu dài, thực chất là đùn đẩy trách nhiệm nặng nề cho con chắu mai sau. Bây giờ mà không giữ gìn, để giang sơn rơi dần vào tay giặc xâm lược, làm sao con chắu ta gánh nổi trách nhiệm giành lại chủ quyền, giữ toàn vẹn lãnh thổ ?!
Con người luôn lo toan, vun vén cho con chắu mình, mong cho chúng sau này giầu sang, hạnh phúc ’’Hi sinh đời bố, củng cố đời con’’. Chỉ có súc vật – bộ óc nhỏ bé mang gien súc vật nên không có tri thức – mới hành xử như vậy!
– Bảo rằng ta yếu (lực lượng quân sự) vì không có tiền mua sắm trang bị cho quân đội , nếu chiến đấu chống lại kẻ mạnh sẽ là tự sát? Tại sao đất nước, quân đội lại yếu kém trong khi hòa bình đã mấy chục năm? Dân ta đông, tăng dần từ 1975 (50 triệu) đến nay 90 triệu . Đức tính, bản chất cần cù, chịu khó, chắt chiu… đất nước ta’’rừng vàng biển bạc’’, 36 năm hòa bình, thế – tiền làm ra đã đi đâu mà dự trữ quốc gia (tiết kiêm được) chỉ còn ít tỉ đô la? Trong khi tới thời điểm này, cần số tiền gấp 5, gấp 10 số dự trữ đó để chi cho ngân sách quốc phòng – lại không có?
– Bảo rằng: Chúng ta yếu, nếu chống TQ sẽ nhận thất bại – là sự phủ nhận sạch trơn những kết qủa toàn dân tộc đã đạt được trong bảo vệ tổ quốc suốt chiều dài lịch sử nhiều nghìn năm cho tới hôm nay, là phỉ nhổ vào lịch sử dựng nước và giữ nước của tổ tiên…
Quốc gia Việt Nam ngày hôm nay là sự kết tinh của lòng ngoan cường , anh dũng trong chiến đấu chống giặc ngoại xâm và sự cần cù trong xây dựng tổ quốc của cả dân tộc Việt Nam anh hùng .
Từ qúa khứ xa :
Thời nhà Lý với Lý Thường Kiệt mang quân truy đuổi bọn xâm lược tới tận hang ổ – châu Ung, Châu Khiêm (bên TH).,
Thời nhà Trần – 3 lần đánh thắng quân xâm lược Nguyên Mông.
Thời nhà Hậu Lê với 10 năm kháng chiến, đánh đuổi quân xâm lược phong kiến nhà Minh – ra khỏi bờ cõi.
Thời nhà Nguyễn Quang Trung – đánh tan 20 vạn quân xâm lược nhà Thanh…
Còn quá khứ gần :
Đánh đuổi Thực dân Pháp, Phát xít Nhật, Tầu Tưởng (Giới Thạch), Mỹ…
Và gần đây nhất : Đánh đuổi bọn  Bành trướng bá quyền Bắc Kinh, gây cho chúng thiệt hại nghiêm trọng (1979)….
Dân tộc VN khẳng khái, tuyên bố trước nhân dân thế giới, nhân dân Trung Hoa, rằng : Không có kẻ nào đến xâm lược VN mà không ’’ôm đầu mắu’’ tháo chạy về cố quốc ! Nhân dân VN rất yêu hòa bình, hơn ai hết hiểu thế nào là chiến tranh, thế nào là mất nước. Những Bành trướng gia Trung Hoa hãy nhớ kĩ: Thời đại làm mưa làm gió của bọn Đế quốc – Bành trướng – Xâm lược, đã qua. Không phải cứ có quân đông, trang bị vũ khí tối tân (máy bay tàng hình, tầu sân bay…) là muốn làm gì thì làm. Các ngươi hãy học từ bài học lịch sử mà dân tộc Việt đã viết lên bằng mắu của cha ông các ngươi…
Bây giờ đang là những năm đầu của thập kỉ đầu, thiên niên kỉ thứ 3. Các ngươi đừng dùng chiến thuật ’’kéo mâu thuẫn nội bộ ra khỏi biên giới đại Hán’’ để dàn xếp, đàn áp , giải quyết vấn đề Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ, Nội Mông và các mâu thuẫn nội bộ khác, hòng dọn dẹp ’’rác rưởi’’, chuẩn bị cho đại hội Đảng của các người sắp tới!
Thủ đoạn cũ rích đó chẳng còn lừa được ai !
Hãy dừng lại khi còn chưa quá muộn!
Nếu không muốn nhân dân TQ – những người có lương tri, cả đất nước Trung Hoa vĩ đại – phải gục mặt xuống – trốn tránh sự phẫn nộ của nhân loại tiến bộ trên toàn thế giới. Dân tộc , Đất nước Trung Hoa của Khổng – Mạnh đáng được yêu mến, kính trọng. Các ngươi đừng bôi gio, trát trấu lên mặt tổ tiên, ông cha mình!
Còn các vị lãnh đạo ĐẢNG VÀ CHÍNH PHỦ Việt Nam!
Xin hãy tin tưởng tuyệt đối vào nhân dân – những người mà các vị luôn tụng niệm: Của dân – Do dân – Vì dân! Đây không phải là câu khẩu hiệu sáo, rỗng. Thực tế ngàn đời đã chứng minh – Đó là sự thật. Chỉ có nhân dân mới làm lên lịch sử oai hùng của dân tộc. Chỉ có nhân dân mới đủ sức chống được giặc ngoại xâm, giữ vững an ninh, toàn vẹn lãnh thổ. Các vị đừng nghe bọn Bành trướng bá quyền xúi dục, tin kẻ thù rồi phụ bạc nhân dân mình…
Cuối cùng :
Xin các vị hãy làm theo lời di chúc thiêng liêng mà chủ tịch Hồ Chí Minh –  tiền bối, người thầy, lãnh tụ vĩ đại của Đảng Và Chính Phủ VN – người ông, người cha của các vị đang nắm vận mệnh của cả dân tộc Việt – đã tâm niệm, hiệu triệu nhân dân VN trong các thời điểm quan trọng nhất của các mốc lịch sử của tổ quốc :
-NHÂN DÂN VIỆT NAM THÀ HI SINH TẤT CẢ CHỨ NHẤT QUYẾT KHÔNG ĐỂ MẤT NƯỚC, KHÔNG CHỊU LÀM NÔ LỆ !
20.7.2011
TCN.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s